Mọi con đường đều dẫn tới FED
June 29, 2009 | In trang này
Một bài học quan trọng từ cuộc khủng hoảng hiện nay là chúng ta thực sự cần một nhà điều tiết cho toàn hệ thống và FED là lựa chọn duy nhất đúng.

Bài viết của GS Frederic Mishkin, cựu thành viên Hội đồng Thống đốc Cục dự trữ liên bang, về vai trò nhà điều tiết cho toàn hệ thống của FED.
Bộ Tài chính Mỹ vừa mới có một bước đi lịch sử, đề xuất một chế độ điều tiết mới theo đó FED sẽ trở thành nhà điều tiết cho toàn hệ thống. Kế hoạch này làm nảy sinh ba câu hỏi. Có cần một nhà điều tiết cho toàn hệ thống? Liệu FED có nên là nhà điều tiết cho toàn hệ thống?
Liệu có nguy cơ gì cho FED và nhiệm vụ cốt lõi của cơ quan này là thi hành chính sách tiền tệ để kiểm soát lạm phát và đảm bảo số việc làm bền vững hay không? Cả ba câu trả lời đều là “có” .
Có cần một nhà điều tiết cho toàn hệ thống? Trước cuộc khủng hoảng hiện nay, các quy tắc tài chính ở gần như tất cả các nước đều được thiết kế để đảm bảo hoạt động lành mạnh, chống rủi ro thua lỗ trên tài sản của từng định chế, chủ yếu là ngân hàng thương mại.
Những quy tắc này bỏ qua sự tương tác lẫn nhau giữa các ngân hàng, khi từng định chế tài chính cố gắng duy trì khả năng thanh toán giữa khủng hoảng, họ có thể làm xói mòn sự ổn định của toàn hệ thống.
Như chúng ta đã chứng kiến trong cuộc khủng hoảng này, sự sụp đổ của một định chế tài chính có thể đe dọa nhiều định chế khác. Thêm nữa, việc tập trung vào mỗi định chế tài chính có thể khiến các cơ quan điều tiết bỏ qua những thay đổi quan trọng trong toàn hệ thống tài chính. Ví dụ, mặc dù thị trường tài sản chứng khoán hóa và hệ thống “ngân hàng ngầm” ít chịu điều tiết phát triển mạnh trong những năm tiền khủng hoảng, cơ cấu điều tiết lại không theo kịp.
Chưa bao giờ nhu cầu về một nhà điều tiết cho toàn hệ thống để kiểm tra sức khỏe và sự ổn định của toàn bộ hệ thống tài chính lại bức thiết đến thế.
Vai trò của nó bao gồm thu thập, phân tích và báo cáo thông tin về những rủi ro và tác động tương hỗ quan trọng giữa các định chế tài chính; quyết định định chế nào đặt cả hệ thống tài chính vào thế nguy hiểm; thiết kế và thi hành các quy tắc, ví dụ như yêu cầu vốn cao hơn và chống chịu được các chu kỳ kinh tế cho các định chế quan trọng; và phối hợp với các cơ quan điều tiết và chính phủ để giải quyết những cuộc khủng hoảng mang tính chất hệ thống.
FED có nên là nhà điều tiết cho toàn hệ thống? Có 4 lý do để chọn ngân hàng trung ương làm nhà điều tiết cho toàn hệ thống.
Thứ nhất, ngân hàng trung ương có mối quan hệ giao dịch hàng ngày với các thành viên thị trường như là một phần trong chức năng cốt lõi của nó: thi hành chính sách tiền tệ. Nó có nhiệm vụ giám sát các sự kiện trên thị trường và cảnh báo những nguy cơ tiềm ẩn trong hệ thống tài chính. Không có định chế công nào khác ở Mỹ (và cả ở các nước khác) có được sự thấu hiểu và mức độ tiếp cận với hệ thống tài chính nhiều như vậy.
Thứ hai, nhiệm vụ của ngân hàng trung ương là ổn định kinh tế vĩ mô, nó trùng khớp với vai trò đảm bảo ổn định cho hệ thống tài chính. Suy thoái kinh tế tồi tệ nhất luôn đi kèm với khủng hoảng tài chính, vì thế FED phải cân nhắc đến tác động qua lại của hai chính sách tài khóa tiền tệ khi thực thi nhiệm vụ cốt lõi của mình.
Thứ ba, điều tiết cho toàn hệ thống muốn thành công phải tập trung vào dài hạn, vì thế sự kính trọng và độc lập mà các ngân hàng trung ương như FED có được biến chúng trở thành ứng cử viên tự nhiên cho vị trí nhà điều tiết cho toàn hệ thống.
Thứ tư, ngân hàng trung ương là thực thể duy nhất có thể giữ chức năng cứu cánh cho vay cuối cùng, nó có thể sử dụng bảng kết toán tài sản của mình để hỗ trợ khẩn cấp khi có khủng hoảng. Là nhà điều tiết cho toàn hệ thống, FED sẽ có thể nhận được thông tin trước tiên thu thập từ các cuộc kiểm tra trực tiếp các định chế quan trọng, cần thiết để ra quyết định liệu có nên cho vay tiền cứu một định chế hay không.
Liệu có nguy cơ gì khi đề xuất FED làm nhà điều tiết cho toàn hệ thống hay không? Có 3 nguy cơ đối với FED khi nhận nhiệm vụ mới này. Thứ nhất, mục tiêu ổn định giá và sản lượng có thể bị sao nhãng một khi ngân hàng trung ương nhận thêm cả nhiệm vụ ổn định tài chính. Thứ hai, có nguy cơ tăng sức ép chính trị lên FED, ảnh hưởng đến sự độc lập của nó khi can thiệp ngăn các định chế quan trọng chấn nhận quá nhiều rủi ro.
Thứ ba, FED hiện nay không có đủ tiềm lực đảm đương vai trò mới này. Nếu không đủ thực lực, nhà điều tiết cho toàn hệ thống sẽ không thể phát hiện ra những rủi ro hệ thống và ban hành các quy tắc cần thiết. Yêu cầu FED trở thành nhà điều tiết cho toàn hệ thống lại càng dàn mỏng nhân lực hơn, có lẽ còn đe dọa cả chức năng điều hành chính sách tiền tệ của cơ quan này.
Bất chấp những nguy cơ đó, dựa vào tầm quan trọng của mục tiêu ổn định tài chính và thực tế rằng một tổ chức nào đó phải đóng vai trò nhà điều tiết cho toàn hệ thống, FED nên nhận nhiệm vụ này dù có nhiều khó khăn sẽ phải đối mặt. Khó khăn này có thể được giảm bớt. Ví dụ như một số ngân hàng trung ương đã sử dụng mục tiêu lạm phát dài hạn rõ ràng để giữ giá cả ổn định. FED nên đi theo hướng này. Quốc hội cũng cần ủng hộ cho sự độc lập và ngân quỹ của FED.
Một bài học quan trọng từ cuộc khủng hoảng hiện nay là chúng ta thực sự cần một nhà điều tiết cho toàn hệ thống và FED là lựa chọn duy nhất đúng.
Theo CafeF
Bình luận
Bạn muốn chia sẻ ý kiến?
Bạn phải đăng nhập để bình luận cho bài viết.






